5

IFHTP


Leave a comment

dậm chân

 

Mọi thứ rồi sẽ quay lại, và chẳng có gì là mất đi.

Một người đến với tôi, tôi chạy mất dép sau một thời gian dài, nhưng dây nối giữa tôi và người đó cứ bóp nghẹt chúng tôi lại, và tôi thì cứ nguỵ biện sự cắt dây của mình bằng những lời nói ngọt ngào, trong khi câu trả lời đơn giản nhất là: dây ở đây, còn phải cắt thì còn cứng nhắc và đen tối và níu kéo.

Mọi thứ rồi sẽ quay lại, và chẳng có gì là mất đi.

Steve Jobs gọi cái này là connecting the dots–từ một sự thư pháp (thực ra là học về font chữ đẹp), làm anh nghĩ về design, và sau này quả táo bán được những quả táo cũng vì sự bám riết design này. Và muôn vàn những thứ khác. Stevie Jobsie đã nhìn thấy sự kết nối của cuộc đời mình trong bài diễn văn đó, nhưng sự kết nối đó vẫn chưa được hoàn thiện, và ông ta chết vì ung thư, căn bệnh của những sự chối bỏ bản thân.

Một người mẹ của một tâm hồn ngọt ngào tôi từng biết cũng chết vì ung thư. Cô sống cả một cuộc đời theo gót lề thói của xã hội, tình yêu của cô bị bóp méo, cô lấy một người đàn ông như để trả nợ, nét nông nổi và tích tịch tình tang của cô chỉ còn thoát ra qua nét mặt, qua vạt màu trên váy áo cô mang đi làm, và chiếc album ảnh với những lời tựa cô tự tay viết đầy dí dỏm. Xã hội bóp nghẹt cô, những con người vô minh trong gia đình cô hầu hạ bóp nghẹt cô, và theo họ, cô bóp nghẹt cô con gái đầy những nét nhạy cảm của mình hồi trẻ. Khi đổ bệnh, cô chán bản thân, và cô cũng không còn muốn đối mặt với cơn đau, hiện thân của sự chối bỏ ấy nữa. Cô chọn ăn những đồ ăn không tốt cho cơ thể, theo thói quen cũ. Cô đua theo thuốc thang, cô đòi hỏi những thứ quen thuộc. Cô ra đi nhẹ nhàng, nhưng những người ở lại day dứt, không tha thứ được cho mình. Một bi kịch, từ một người mẹ không đủ dũng cảm để yêu, đến cô con gái thiếu tình yêu và sống đầy tình cảm, nhưng bóp nghẹt những thứ cảm tình của vũ trụ.

Mọi thứ rồi sẽ quay trở về, và không có gì là mất đi hoàn toàn.

Những thứ tôi từng bỏ ngang, và sẽ bỏ ngang, và đã bỏ ngang: tôi cảm thấy, nhìn thấy, nghe thấy chúng quay lại. Đôi khi, tôi thấy tự tin vô cùng tận, dù theo những lối mòn cũ tôi không xứng đáng với sự tự tin này. Như thể có một bàn tay vô hình nâng tôi theo từng cơn gió, đẩy tôi theo những ngút ngàn của cảm xúc, của đường đi thai nghén, của những lớp người đến rồi đi.

Gần đây tôi lại quay lại xem tử vi nhiều, dù tôi đã từng khinh khi những sự bói toán này, coi chúng như thứ trò chơi đi kèm theo sự học thiền của mình. Nhưng tôi thích tử vi vì nó cho tôi khả năng sáng tạo vô cùng tận–dù cũng chỉ để đi đến một cái đích, một cái góp nhặt, một cái kết luận. Tôi dần dần tách ra khỏi những câu chữ của sách vở, hoặc chỉ coi chúng là gợi ý, hoặc một sự vô minh của người xưa cũ cần được làm sáng tỏ. Tôi tách ra khỏi những con người đã rung chuông suy nghĩ của tôi về những thứ số mệnh và sứ mệnh này, và tôi cứ xoay vòng vòng và hình dung. Không giống như chiêm tinh (nhưng có lẽ cũng giống), lá số tử vi của ai thì cũng có bằng đấy các vì tinh tú, chỉ khác nhau ở chỗ vị trí. Vậy theo một cách nào đó, cuộc đời của ai cũng có những sự đủ đầy và những sự thiếu hụt, rằng có chăng những người đau khổ chỉ là những người chạy theo những chuẩn mực về đủ đầy và thiếu hụt của xã hội, mà quên mất sự tĩnh lặng và thanh đạm của sự sống. Tôi đến với tử vi, đầu tiên là vì sợ hãi, rồi sau đó là tức giận, với sự khờ dại của đám người ham công danh, tiền bạc, địa vị, rồi sau đó là với tinh thần học hỏi và khám phá–vì tôi tin, hoặc muốn tin rằng tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng, đều có khả năng lựa chọn, đều có thể tự do hướng tâm mình đến một cái gì đó.

Mọi thứ rồi sẽ về, không có gì mất.

Đôi khi tôi quên mất những thứ tôi đã vứt đi. Khi chúng quay lại, tôi bất ngờ, tôi quỵ, tôi quyến luyến, và tôi yêu như thể chưa được yêu. Nhưng có lẽ, đây là điều tốt–tuy rằng được nhớ lại, theo một cách nào đó, còn tốt gấp bội phần.

Hẹn gặp lại những người bạn mới, và những chân trời mới.

mùng 3, tháng 8, 2017

 


Leave a comment

Mưa không còn trút xuống ào ạt.

Những hạt mưa, những cơn mưa giờ trốn trong không khí. Không khí nặng như chì, mỗi một hơi thở của người ở đây nặng nề, và vì thế, toan tính, phép tắc, hài hước, duyên dáng, cẩn ngôn, cẩn trọng, cẩn thận, như làn gió nhẹ thổi qua những khe nước, như cái vỗ nhẹ, tiếng mẹ ru còn ngủ, tiếng người dồn dập suy nghĩ, tiếng quan liêu, tiếng chính trị, tiếng tự hào cổ kính, tiếng tự hào tri thức, tiếng ngôn từ, tiếng ngôn ngữ, tiếng nước.

Hồ-Lớn giờ không còn xanh, mà hoá thành một mảng trắng hếu, hoà mình với màu trắng của bầu trời. Những đất và nước lơ lửng giữa bầu không khí nặng trĩu. Cá thì đã chết, và con người ta ngồi vất vưởng, chạy nhảy vất vưởng, cười đùa ôm ấp hôn hít vất vưởng chờ ngày thành phố chết. Cây đã bớt xanh, để dành cho những đùn đẩy của khói và bụi của một âm mưu khủng khiếp từ đất nước phía Bắc, của thiên nhiên-đã-không-còn-là-thiên nhiên. Những mái chùa và đền đứng lừng lững, những chai nước La Vie rỗng tuếch tuôn theo từng dòng qua những đền chùa. Con người ta ngập trong vỏ nước. Sự linh thiêng không đền đáp được cho cái chết không chính thức của thiên nhiên và những sinh vật sống, của sự sống linh thiêng. Buổi chiều sợ con kiến, con gián, con thạch sùng, chuột, và giết chúng trong ghê tởm và sợ hãi, rồi sáng hôm sau đi trẩy hội, đi cầu nguyện, đi lễ bãi, đi ôm ấp thành phố trong những dòng vỏ nước ào ạt qua các góc cạnh của cỏ, cây, và những tường đá cổ kính. Rách. Róc rách. Con người thật không hoàn hảo, từng lớp từng lớp niềm tin và hy vọng và nhớ nhung những đấng cứu thế đến chinh phạt đất đai và dạy dỗ về kinh tế. Niềm tin chỉ như ngọn nến vụt tắt giữa những cơn mưa nhẹ trong từng mét khối không khí, một sự bất mãn, một sự thay đổi, bù đắp sợ hãi và kinh sợ những khác biệt bằng tình yêu, tình yêu hời hợt, kì vọng hời hợt. Người đàn ông không được làm đàn ông, che giấu sự dũng mãnh và tự tin đằng sau hèn hạ của gia trưởng, của rượu bia, của những cơn nhớ nhung từng lũ người đến cướp, hiếp, và giết những người xưa cũ. Sự giết chóc bắt đầu từ thù hằn. Sự thù hằn bắt đầu từ tình yêu, không được đền đáp, không được diễn đạt, không được tiếp nhận bởi những người kẻ ẩn nấp sau mác dán, đàn-ông, đàn-bà.

Ngày mai, đừng ai làm đàn ông ở cái đất nước này nữa. Nhưng thực ra, đừng ai làm đàn bà. Hãy làm con người, con người không hoàn hảo, nhưng hoàn hảo trong từng sự không hoàn hảo. Hãy làm cơn mưa, trút xuống ào ạt ở phía dưới, và vỗ nhẹ lên vai em gái ở phía trên, và hú hét giữa những đất và gió ở những chỗ chỉ có đất, và gió, và một chút màu xanh diệp lục.

Mưa vẫn phải làm việc của mưa, dù to dù bé.

 

 

 

 


Leave a comment

Choice

of course I chose to be this way, freedom after all freedoms

I chose to walk away, and weave remembrance into my ways

I chose to live for my own, but not: these ashes will come out of my bones

Once a man mentioned Atlantis, and so entranced I was

but Atlantis was never my world,  I chose to live in the man’s worlds

but Atlantis was never in my world, I am from Lemuria, and the Sun,

and Promethean Fire

I chose to live in Atlantis, the delusions so real you forget the Biblical verses

I choose to be among trees, and creatures so fresh out of their spirit

and not voices, words, languages that may tear us apart

I chose not these men and women so out of touch they start laughing

-sarcasms that birth not humor, but deaths- No,

I choose to live, and not living.

I chose to love myself, and love something so pristine, crystal-pure

that I will never know the true taste of love.

but alas this is my choice,

and now, your choice, to be more than me, more than us


Leave a comment

tặng ai vướng mắc chữ nghĩa

Nhân chuyến thăm facebook của HTN
– tâm linh, không phải, là, tâm, linh. nên, đừng bắt nạt người khác vì vô tâm.
– đừng, nói, con đường tu tập nào cũng, đến đích. vì, con đường nào, cũng, tập, tu, đích, đến. hoặc không có con đường. và cả hai. Thậm chí, đừng có nhắc đến từ tu tập nữa, đừng làm con nghiện. 
– hãy để cho thầy tu dạy ta quét nhà trơn tru. để cho con chiên tạc tượng thánh, và tô màu nước. Để cho người nói về tâm linh quên đi tâm linh. Đừng ăn vạ về những thứ nhảm nhít này nữa. Vì thực ra, tôi biết thừa, sự bị bỏ rơi một cá nhân đã phát tướng thành thịt, mỡ, và những tấn chữ siêu nhưng không cao kia.


Leave a comment

scramble, grumble, ramble

everyday i try 

to fall in

 love with rocks, 

sand, pieces of flesh

the moving furballs that deserve loving

yet hollow is in me, you are in

outside my time, you are in

it is not you I hate, the spaces between us

your friends 

told me to move on, deny, keep going

they don’t 

understand and it pains me  

much because there is always 

a thread, everlasting that if 

you bre-ak, deny, hide from sght

it grows like ripples on your thoughts

it pains me not because you are 

outside my realm it 

pains me as you are 

in here, and yet refuse 

to brace our connection 

entirely, and brace for us

all we need is being in our being 


Leave a comment

the canvas

Thank God for the transformative ink, thank my friend for inspiring me with the whim, and thank na for working on the design, you-I have my gratitude 

__________________________________

Lăn Tăn Của Mực

những mảng đen: lồi lõm nhấp nhô trên da

rụng

mực: cá chép nửa chết, ép khô; những cái cổng; sự khơi gợi cho những miền chưa-đen

nghĩ thật kĩ trước khi quyết định

nhưng nào có gì là quyết định nghĩ-kĩ

quyết định là quyết định

gương: từng đốm đen lăn tròn trên những phần còn lại

đâu là tôi, và đâu là nó, đâu là đâu

ánh sáng đập ngược vào con mắt, hình ảnh là ảo giác

câu nói dối của ngày: “một phần của tôi đã chết”

đúng hơn một chút: “chết là một phần của tôi”

đúng nhất: “sống, chết, tôi, không-tôi”

đúng-sai: “là”

đừng ăn đồ nóng, đừng tắm, đừng ra ngoài nắng

hấp thu những phần không-tôi

 

thở, hít thật sâu, phả ra thật chậm

hít thật sâu, phả ra thật nhanh ngừng thở cho đến lúc không còn suy nghĩ gì nữa ở đây không ai có thể tìm thấy tôi

 

 

 


1 Comment

zen

Bình thường thì tui rất ghét dùng từ thiền, vì nó được dùng bởi quá nhiều người và mỗi người hiểu nó một kiểu. Bên cạnh đó, khi nói “tớ đi học thiền” thì lập tức tạo ra một cái khoảng cách và đỡ phải giải thích nhiều thứ với người khác [0], vì tự từ thiền đi kèm với nó một cái dải những thứ hipster khác của thế hệ này. Nhưng Thiền là cái gì?

Khi người ta nói với tui là họ đã thử thiền, nhưng không thể nào tập trung được, tui cũng không biết trả lời thế nào, và thường cuộc nói chuyện sẽ nhảy sang một chủ đề khác. Vì tui chưa bao giờ thật sự “tập trung” thiền cả. Và còn không biết các bạn ấy thiền kiểu gì. Nếu tui cố gắng bán hàng đa cấp thiền là gì, thì cũng sẽ có quá nhiều hướng, và quá nhiều thứ, nên có lẽ cứ để mọi người tự mò đến những thứ họ cần. Bài viết này không định hình thiền là cái gì, nhưng ít nhất sẽ giải quyết một số vấn đề.

Trước khi tui biết thiền là gì, tui đã thiền: hồi còn 5 tuổi, trong một lúc rất thích thú với những cái tế bào chết trong mắt sau khi nhìn vào ánh nắng quá lâu, cháu đã úp mặt lên bàn và cứ dứ dứ như vậy nhiều phút đồng hồ và thấy lóng lánh lởn vởn hoa hoè hiện ra trong đầu. Và đồ rằng tất cả mọi người khác cũng như vậy.

Ý tui là, ở một mức độ cơ bản nhất, việc sử dụng khái niệm “thiền” chỉ là một cách hô hào để hướng mọi người đến việc cảm nhận. Cảm nhận, nhưng không đánh giá, và không gọi tên nó. Ra đường ăn một món ăn thì thấy ngon, và nếu công phu thì có thể viết một bài review với những từ ngữ sẵn có. Cay, đắng, mặn, ngọt, chua, xốp, mềm, giòn, dẻo, bùi, mịn màng, thanh thanh, hăng hắc, sền sệt, ngào ngạt, điếc mũi, rưng rức, tong tỏng, rồn rột, thần thánh, trần tục, cháy đượm, nguội lạnh, tươi mát, chín tới, sông sống, vân vân và vân vân. Nhưng, từ ngữ không đủ để lột tả, và cuối cùng để thực sự đắm mình trong sự cảm nhận và thưởng thức, thì ta không cần nói gì nữa. Thậm chí cũng không cần nghĩ gì nốt. Và sống trong cảm nhận đó, đây là cái thiền chỉ đến.

Ăn và trân trọng sự ăn, đó là thiền. Rộng hơn, sống và trân trọng sự sống, đó cũng là thiền.

Nhưng vì vậy, khi tự gọi mình là thiền sư, hoặc gọi việc mình làm là thiền hay có tính thiền, người ta đã tự tạo ra một sự phân biệt không cần thiết, và một kiểu vướng bận với mô tả mùi vị sắc thái của công việc, mà không toàn tâm toàn ý vào việc đó.

Thiền cũng có thể để nói về hoạt động ngồi xuống và làm cái quái gì đó. Làm gì cơ? Có một cái App cho việc thiền kiểu này tên là Headspace, có chia thiền ra làm hai loại: thiền quán và thiền định, hay còn gọi là insight meditation và calming meditation. Insight, vì anh thiền để khám phá, để quan sát, để nhìn, và với bất kì một đối tượng nào. Thiền chỉ là một sự quan sát. Từ tiếng anh của thiền là meditate, ở cái nghĩa gốc gác của nó, đấy là sự suy nghĩ và liên tưởng về một vấn đề. Có một tập hợp các quan sát của hoàng đế La Mã Marcus Aurelius được lấy tên là Meditations, và trong đó bác đầy những sự liên tưởng và suy nghĩ về cuộc đời, về sự sống, và về quốc trị. Còn Calming, vì thay vì quan sát, thì anh tập trung vào một cái trụ nào đó, và cố gắng giữ nó bình ổn: hơi thở bình ổn, hình ảnh về tượng Phật hay bông hoa sen hay cục kít bình ổn, và vân vân. Túm lại là quan sát và tập trung, nghe quen không? Sao phải gọi là thiền nữa?

“Quan sát” và “tập trung” cũng không phải hai thứ tách biệt nhau đến thế. Rất khó để lôi tớ ra khỏi giường nếu tớ đang lúi húi tai nghe và Netflix Sense8 (season 2 coming soon!). Trong việc quan sát một thứ, tất cả những biến thể mới của nó, cũng tiềm ẩn sự tập trung. Và tiềm ẩn trong tập trung? Không ai có thể ngồi làm một bài toán từ đầu đến cuối mà không mường tượng từng các hướng giải, từng vấn đề nhỏ cần được giải quyết chi tiết và có logic. Trong quán có định, và trong định có quán.

Sự song song này còn có thể nhìn qua một lăng kính khác, khi Osho nói về việc người ta đi đến giác ngộ qua một trong hai con đường–tình yêu và nhận thức, nhưng khi gần đến đỉnh thì hai con đường đó bắt đầu chụm lại, và những người đi đường gần gũi với nhau hơn. Sự tập trung bắt nguồn từ tình yêu–dù có thể là tình yêu cấp thấp, chính là ham muốn, hay một thứ tình yêu quảng đại cứu thế giới và sinh ra những tầm nhìn và những thành quả lớn lao hơn.

Hai con đường của Osho giống ẩn dụ hơn là một hiện thực. Người ta không nhất thiết phải làm một ông sư thầy để đi theo con đường nhận thức. Người ta không phải làm con chiên ngoan đạo để đi theo con đường tình yêu. Những con đường-giá trị này ẩn hiện trong từng ngóc ngách của các lựa chọn cuộc đời, và các nền văn hoá. Một trong những ảo tưởng lớn của một số cháu Châu Á có biết về các ý tưởng phương Đông là phương Tây không có thiền, người ta không biết thiền, không biết quan sát bên trong. Có một anh bạn ở Mỹ của tui đã từng than giời là có một con bé Việt Nam làm presentation trong lớp về meditation, và anh thấy con bé nói như thể cả thế giới mù loà vậy. Thực ra, từ “thiền” khá là vô nghĩa, việc gọi tên nó chỉ giúp người ta định hình suy tưởng theo một số hướng mà thôi, không có sự phân biệt rõ ràng giữa sự “thiền” và những sự không-thiền khác, hoặc có có như trong presentation của cô gái kia, thì nó cũng là hời hợt.

Có một điều ít được biết đến, là rất nhiều ý tưởng bắt đầu từ nền tâm linh của phương Đông đã thẩm thấu sang phương Tây từ lâu nay, nhưng được xáo trộn và tô màu lại để hợp với những nền tảng phương Tây. Nhà văn Hermann Hesse đã từng nhảy nhót giữa những ý tưởng của triết học Ấn Độ [1], và Theosophy [2]. Kết quả là Siddhartha, tác phẩm được biết đến nhiều nhất của cụ–nhưng thật thà mà nói, những ý tưởng này len lỏi đến tất cả những tác phẩm khác. 3 ngoại truyện trong The Glass Bead Game đọc như 3 câu chuyện tiền kiếp. Luẩn quẩn trong nhiều ngóc ngách khác, người ta có thể tìm thấy những mẩu vụn vặt của những vấn đề tâm linh qua Freud, và sau này là Critical Theory mà nhiều người học văn vẫn đang đào bới. Dĩ nhiên, ở một khía cạnh nào đó, tất cả những thứ gần với tâm linh hơn đều được đẩy xa dần khỏi khoa học–có lẽ là tinh tuý của phương Tây. Freud không còn là cái gì nghiêm túc trong giới Tâm Lý Học, mà nó đã tràn lan sang các phân tích văn học và triết học. Nietzsche và eternal returns của ổng có mùi vị của bánh xe luân hồi trong Phật giáo (và thực ra là Indian metaphysics). Nhưng sự phân hoá giữa các miền kiến thức này cũng là một tính chất cơ bản của phương Tây mà phương Đông không có. Xã hội học và văn học, vẫn được tán tụng bởi những nhà giáo dục, là nền tảng cho một cuộc sống cân bằng. Dĩ nhiên, ở phương Đông người ta không có sự gọi tên rành rọt như thế này. Một người thầy thuốc Đông Y giỏi sẽ quan tâm đến các khái niệm về tinh thần, về khí, về ngũ hành, và về sự kết nối với thiên nhiên. Một người bác sĩ Tây y sẽ chỉ biết, cùng lắm, là lên danh mục các chất cần cho một thực đơn lành mạnh–nhưng bản thân họ không hoàn toàn là những minh chứng sống cho sự sống lành mạnh. Người ta biết về khoa học của cơ thể vật lý, nhưng những vấn đề cơ bản của khoa học về sự sống vẫn chưa được trả lời

Bên cạnh đó, ở phương Tây có những phong trào về tâm linh và kết nối tinh thần có thể nói là vượt trội so với những thứ tôn giáo và mê tín dị đoan cầu cạnh ở phương Đông. Reiki, và Astrology đều mang những màu sắc mới khi du nhập sang Mỹ, và New Age Spirituality là một gói thập cẩm những thứ thú vị mà không có nhiều vướng bận với các sự mù quáng tôn giáo–của những phần tử Hồi Giáo cực đoan bấy lâu nay, hay gần đây là Pháp Luân Công [3] chẳng hạn.

Người tốt có thể sửa được những ý tưởng tồi, nhưng người tồi thì ý tưởng tốt mấy cũng không cứu được. Có thể tổ chức và đóng hộp thiền là một khái niệm, hoặc một xu hướng chỉ có ở phương Đông, nhưng nó không có nhiều ý nghĩa lắm, nếu không có thấu hiểu và trải nghiệm cá nhân. Trên một phương diện tích cực, sự sáng tạo giá trị mới có thể xảy ra ở bất kì đâu. Nhưng không phải trong hời hợt về nhận thức hay mù quáng niềm tin.

Và sống ở đâu cũng được, vì những thứ mình cần sẽ đến với mình, chỉ là theo những hình thù khác nhau.

[0] “Tớ đi tìm lại mình”/ “Tớ chán đời”/ “Tớ muốn bớt thần kinh” nghe yếu đuối hơn là “tớ đi học thiền”.

[1] để gọi cái thứ này là “triết học” cũng không hợp lí lắm, nhưng dùng tạm

[2] xin phép không dùng tên tiếng Việt thông dụng của nhóm này, Thông Thiên Học, vì tui thấy nó kệch cỡm, và cũng không sát nghĩa. Tui đã có một người bạn, vì đi theo một nhân vật giao giảng thông thiên học, mà tẩu hoả nhập ma, và lăn lóc chữa đến giờ chưa khỏi hẳn. Nhân vật giao giảng nói với bạn tui những câu kiểu như là “thôi, con đường tâm linh của em đến đây là vứt đi rồi, em sẽ không bao giờ lấy lại được những gì đã mất đâu.” Hớ, giờ lại có lớn đùng đùng rồi đi chùi đít nhau hén?

[3] Tui sẽ không coi Pháp Luân Công là một cái tốt đẹp, chỉ vì nó bị bắt nạt bởi một chính phủ được coi là xấu xa và vi phạm quyền con người. Chỉ cần đọc website của Falun Dafa để có thể thấy sự mu muội của nó, nhưng có lẽ để dành một bài khác cho vụ này. Và hãy tự hỏi: sau khi có vụ nội tạng của Giang Trạch Dân với Pháp Luân Công, thì Pháp Luân Công thực sự lụn bại, hay là nó còn trở nên nổi tiếng và phổ biến toàn cầu hơn?