5

IFHTP

Chào 2017

Leave a comment

Năm mới thực sự bắt đầu vào bây giờ. Những người ngủ 2 năm nay bắt đầu chập chững. Tôi thấy những tâm hồn lặng thầm đứng dậy, và lục tục với chữ nghĩa, các cộng đồng, hoặc một vùng đất mới.

Hôm nay tôi nằm mơ thấy đám trẻ tôi gặp hồi cấp 3 đang sống cùng thành phố với tôi-tìm-tòi. Tôi không muốn gọi giấc mơ này là ác mộng–chưa có một giấc mơ nào đánh thức tôi dậy, chỉ có tôi đánh thức giấc mơ. Tôi không thích những giấc mơ cho lắm, vì chúng nhạt nhoà giữa những sợ hãi thầm kín và những sự thật lớn hơn. Tôi hiểu những giấc mơ, và tôi chấp nhận sự không hiểu những phần thầm kín và sự quên lãng của giấc mơ.

Và dẫu sao, giấc mơ là minh chứng duy nhất về sự thật cho những người còn ngủ mơ trong cơn thức. cơm. áo. gạo. tiền.

Nhưng ước gì tôi có thể chỉ cần nhắm mắt và hỏi, để biết mình cần gì, thay vì phải nằm mơ. Phải, tôi có thể thiền và nhìn thấy những thế giới khác, những thời gian khác, những hình thù khác. Không phải, tôi không tin vào việc thiền này. Thật ra, tôi ngờ ngợ rằng việc mình ngồi thiền cũng không hoàn toàn nằm trong chi phối của mình, rằng việc tôi chọn làm gì trong cơn-thức này cũng giống việc tôi chọn làm gì trong cơn-mê kia mà thôi–những vệt sáng mù mờ, và những va đập giữa ham muốn, sợ hãi, và sự thật, và bóng tối trong lòng ánh sáng.

Hôm nọ tôi ngồi xem qua phim tài liệu về Scientology. Sau khi tự lải nhải với bản thân về việc các tôn giáo kiểu này thật đáng sợ, và có lẽ một ngày nào đó mình cần viết một thứ lột trần nào đó… tôi ngờ ngợ nghĩ về những thứ gần-tôn giáo mà mình đã làm gần hai năm qua. Một sự thay đổi lớn sắp kết thúc, những cơn sóng va đập vào nhau, và tôi đã có những thứ mình muốn.

Có lẽ, để làm con người trong cái thế giới con-người mù mờ này, sự đúng đắn phải đi đôi với sai lầm, tự lừa lọc. Sự thật ôm trọn ảo giác trong lòng. Toán học đã từng là lựa chọn cả về mặt tinh thần cho tôi: trong thế giới của những chứng minh sắc bén, tôi không phải sống với phần ảo giác, phần tối. Tôi nào biết những người làm toán cũng là con người. Tôi nào biết từ những viên gạch khởi điểm cho đến cái khám phá để đời, người ta phải va vấp vào bao nhiêu là góc tối.

Những đứa trẻ giỏi giang vụt qua tôi, đi tiếp. Tôi tìm thấy vài lối mòn con con, và những bụi gai che chúng đi. Tôi để cho gai chọc vào người. Sau mỗi lần như vậy, tôi thức dậy, nghẹn lời, nghẹn chữ, nghẹn suy nghĩ. Tôi không biết đã có bao nhiêu thứ hàng rào thẳng thớm tôi đã đập nát, đề tìm thấy những bụi gai này. Nhìn những cô cậu chạy vun vút trên những đường thẳng tăm tắp, tôi thấy mừng cho đường thẳng tăm tắp được làm việc của chúng.

Nhưng thế giới này là một thứ tạm bợ, những đường thẳng che đi đám cỏ đám cây, và rằng tôi và bạn cũng là một phần với cây và cỏ.

Đôi khi

Hừ, quên mất rồi.

Từ cái hồi cơ thể này còn nhỏ bé đến tận bây giờ, trước khi đi ngủ tôi hay tưởng tượng mình trong một thế giới khác. Tôi sẽ là một gã lang thang cô độc nào đó, thường rất là ngầu, thường biết một thứ võ nghệ nào đó, và thường có một cái vũ khí gì đó. Nhưng tôi không bao giờ vào được một câu chuyện gì cả–chỉ là những quán rượu, những con đường, những vật cản, những cái di chuyển vun vút. Tôi nghĩ tôi [ôi, có một cái thật sự gọi là tôi sao?!] chỉ thích sự dịch chuyển và va đập. Tôi từng ngồi một lớp tập viết truyện, tôi chật vật thảm hại để ra một cái gì đó giống truyện. Thơ thật đơn giản, dù tôi không biết cái sự ồ ạt suy nghĩ của mình có đáng để cân với những cân nhắc tinh tế của những người viết thơ khác. Đôi khi, tôi ngại ngùng. Cả đời tôi, ngại ngùng. Trong cơn mơ, tôi tự do.

Một ham muốn thời còn học cấp 3 của tôi là được làm một con ma. Nhưng lúc ấy tôi không hiểu thế nào là ma, tôi cứ nghĩ một con ma sẽ tự do bay nhảy và chu du khắp thế giới, và không bị ảnh hưởng bởi cái gì, và không ảnh hưởng lên cái gì. Tôi nhầm, những con ma còn trên hạ giới này chẳng vui vẻ gì: chúng trói mình trong một thứ suy nghĩ nào đó, và cả thế giới nội tâm của một con ma là một cái nhà tù. Sự ghê sợ của những con ma trong phim kinh dị cũng có cái khôi hài rập khuôn của nó: tất cả đều ám ảnh với một vài thứ suy nghĩ gì đó, và lặp đi lặp lại chúng. Bạn tưởng rằng vô biên và thông minh như một con ma phải có đời sống tinh thần thú vị hơn chứ.

Tôi không muốn chạy trốn sự cân bằng này nữa. Năm 2017, tôi muốn làm con người.

bo

Advertisements

Author: oligothoughts

poetic hermit

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s